Nhận định, soi kèo Nice vs Montpellier, 23h15 ngày 23/2: Dìm khách xuống đáy
相关文章
- 、
-
Kèo vàng bóng đá Real Sociedad vs Leganes, 03h00 ngày 24/2: Thất vọng chủ nhà -
Trong video được startup Figure AI đăng trên YouTube, Figure 02 bắt đầu đảm nhận công việc tại nhà máy sản xuất ôtô BMW ở Nam Carolina (Mỹ), bên cạnh mẫu Figure 01 đã có trước đó. Tuy nhiên, so với "đàn anh", robot hình người này nổi trội hơn. Robot hình người lắp ráp xe BMW gây ấn tượng vì sự linh hoạt">
-
Xung quanh câu chuyện "Năm nào cũng chi 55 triệu về quê ăn Tết", độc giả Đát Kỷ chia sẻ nỗi trăn trở và áp lực mỗi năm Tết đến:"Hai vợ chồng tôi thu nhập tầm hơn 70 triệu/ tháng, đã có nhà chung cư. Hiện tại, chúng tôi sống ở TP HCM với con trai, mẹ đẻ và em gái. Quê tôi ở Hà Nam, chi phí cho năm người đi máy bay về quê dịp Tết hết 40 triệu đồng; tiền taxi từ Hà Nội về Hà Nam hết hai triệu cho hai lượt; các chi phí mua sắm Tết, tiền biếu ông bà, bố mẹ hết tầm 60 triệu nữa. Tính ra, một cái Tết ngốn của chúng tôi ít nhất 100 triệu (năm ngoái tôi tốn khoảng 110 triệu). Thế nên cứ khoảng hai năm tôi mới dám về ăn Tết một lần (mặc dù rất nhớ quê)". Hai năm về ăn Tết một lần dù thu nhập 70 triệu mỗi thángĐồng cảm với gánh nặng kinh tế khi về quê ăn Tết, bạn đọc Oanhpham chia sẻ:"Vợ chồng tôi thu nhập khoảng 60 triệu một tháng (đã trừ chi tiêu). Chúng tôi buôn bán cả năm không được nghỉ ngày nào, Tết càng bán đắt hàng hơn. Gia đình tôi có nhà mặt tiền, hai miếng đất, hai con đang học tiểu học, nhưng hai năm mới về quê ăn Tết một lần. Tuy nhiên, chúng tôi cũng phải thay phiên nhau về chứ không dám về cả nhà. Hàng tháng, tôi biếu bố mẹ hai bên năm triệu là ổn, ông bà cũng thấy vợ chồng toi bận bịu nên cũng không ép hay bắt phải về".
"Có tiền thì chuyện gì cũng đơn giản vô cùng. Nhưng khi cơm, áo, gạo, tiền lo chưa xong thì Tết đến quả là một áp lực lớn. Vé tàu xe dịp Tết tăng gấp bốn lần ngày thường. Một gia đình bốn người mà tiền vé máy bay cũng tốn tới 30 triệu đồng, chưa kể chi phí phát sinh, rồi tiền quà cáp, lì xì... Những ai thu nhập 15 triệu/ tháng cũng chưa chắc đã dám nghĩ tới chuyện về quê ăn Tết chứ đừng nói công nhân lương bèo bọt", độc giả Tung Dinh nói thêm.
>> 'Ba năm không dám về Việt Nam ăn Tết vì tốn kém quà cáp'
Nói về những áp lực tài chính khi về quê ăn Tết, bạn đọc Đường Tiểu Đancho rằng nếu không có điều kiện thì tốt nhất đừng về:"Vợ chồng tôi hiện cũng có thu nhập trên dưới 50 triệu mỗi tháng. Tuy nhiên, chúng tôi thường không về ăn Tết ngay mà ở lại Sài Gòn để tận hưởng những ngày Tết yên ắng, khác xa với sự ồn ã ngày thường. Sau đó, khoảng mồng ba, chúng tôi mới về quê vì lúc đó đi lại thoải mái, giá lại rẻ hơn. Khoản tiền tiết kiệm so với về trước Tết được chúng tôi dùng vào nhiều việc khác.
Tôi nghĩ, chúng tôi có thể ăn một cái Tết thoải mái như vậy cũng vì có thu nhập tốt. Tôi nhớ lại cách đây vài năm, khi còn làm ở Đăk Nông, lương chỉ năm triệu mỗi tháng. Tôi tích góp cả năm được khoảng 17-20 triệu để về ăn Tết nhưng đi lại thì khó khăn, mệt mỏi, do phải đi xe khách một ngày trời. Về quê nhoắng cái đã tiêu sạch sẽ số tiền mình tích được trong cả năm. Là con trai, tôi cũng không thể có cái Tết thảnh thơi bên gia đình. Tôi phải dọn dẹp nhà cửa, lo chuyện cúng bái, đi chúc Tết hàng xóm, anh em họ tộc, nhậu chỗ này uống chỗ kia dù tôi ghét bia rượu... Mồng sáu, tôi đã đã phải lên xe khách rời đi. Đó không phải là cái Tết mà tôi mong muốn.
Vì vậy, nếu về ăn Tết mà không thấy thoải mái, nhất là về tiền bạc thì tốt nhất đừng về. Bạn có thể về sau Tết, về lúc hè, sẽ thoải mái mà tiết kiệm hơn. Những ngày Tết được ở cạnh người thân là điều quá tuyệt vời, nhưng những người ở quê cũng hãy hiểu cho con cháu đi làm xa, đừng ép buộc chúng mà tội. Đừng vì cái mong muốn của chúng ta mà làm khổ con cháu mình. Bạn đâu có thấy sung sướng khi biết rằng để được gặp mình, con cháu đã phải tiêu hết số tiền vất vả cả năm của chúng và bài toán nghèo đói cứ luẩn quẩn mãi không thôi".
Trong khi đó, độc giả Đời là bể khổlại có cái nhìn khác về chuyện về quê ăn Tết khi cho rằng hoàn toàn có thể chi tiêu hợp lý tùy theo điều kiện của mỗi người: "Thu nhập của tôi khoảng năm triệu/ tháng, vợ tôi khoảng 15 triệu, nhưng mỗi lần về quê, gia đình tôi (ba người) chỉ chi tiêu khoảng hơn 15 triệu đồng và thấy vẫn ổn. Chi phí đi lại (do quê tôi cũng không quá xa) cả đi và về khoảng sáu triệu (đi xe đò). Tôi cũng không có nhiều nên chỉ biếu bố mẹ mỗi người một triệu mừng Tết. Tôi không mua quần áo mới mà dùng đồ hằng ngày, miễn lịch sự là được. Có chăng, tôi chỉ mua cho con một, hai bộ đồ mới (khoảng một triệu đồng). Tiền lì xì chỉ ở mức 20 nghìn hoặc 50 nghìn tùy người nên tốn khoảng 2,5 triệu. Số tiền 3-4 triệu còn lại, chúng tôi tiêu cho gia đình và mua một số đồ Tết cho ba mẹ. Tết về quê là để sum họp gia đình, không phải để khoe mẽ. Chúng ta đi làm xa, đâu có điều kiện để mà phát quà từ đầu làng đến cuối xóm. Đừng quan niệm đã tha hương cầu thực thì khi về phải sĩ diện với làng xóm, khi dó chi phí về quê sẽ giảm đi nhiều, không còn quá tốn kém".
Đồng quan điểm, bạn đọc Trạng Lê Quốcnhấn mạnh không nên quá đặt nặng suy tính đến chi phí về quê ăn Tết: "Tết là dịp sum hợp gia đình. Ngày nay, chúng ta sống trong thời buổi quá thực dụng, nên các chi phí cứ đội lên, về quê cũng phải thể hiện theo kiểu đẳng cấp (tặng quà, li xì...) để không bị người ta cười. Tại sao chúng ta không đơn giản đi một chút. Đúng là về quê xa sẽ tốn chi phí đi lại nhiều, nhưng ta có thể tiết kiệm những khoản chi khác theo khả năng của mình để bù lại. Ai cũng muốn về quê gặp gia đình, cha mẹ ở quê cũng muốn gặp con cháu chứ đâu phải khăng khăng chờ con về cho tiền cho bạc. Hãy lượng sức mình, bạn sẽ đổi lại được những thời gian ấm cúng bên người thân. Tôi thu nhập cũng không bao nhiêu, nhưng rất mong Tết đến để được gặp người thân. Cả năm đã 'cày cuốc' rồi, hãy dành một chút gì đó cho mình và gia đình, đừng suy tính quá mà khổ bản thân".
Lê Phạmtổng hợp
>> Bạn tốn bao nhiêu chi phí mỗi lần về quê ăn Tết? Gửi bài tại đây. Ý kiến không nhất thiết trùng với quan điểm VnExpress.net.
">
-
Xuân ăn ngon lành, đoạn bỏ mẩu bánh mì xuống dĩa, nói: “Thôi tao không ăn nữa, không lại mập”. Nhỏ Lam phá lên cười: “Ê Thanh, tội con Xuân chưa, ăn hết còn có chút bày đặt sợ mập. Tao chụp hình đăng facebook cho vừa lòng nó”. Thành phố bị thương, nhớ quay quắt những sáng kẹt xe, khói bụiĐâu đó một góc quán rộn ràng tiếng cười đùa của ba cô nàng công sở. Buổi trưa hôm đó, một trong những buổi trưa trốn việc đi shopping, Xuân và các bạn rảo khắp khu mua sắm, quyết tìm mua ba bộ đồng phục độc lạ.
Nhỏ Lam rất tinh mắt, giữa bao la quần áo xen loạt thanh âm mời chào lanh lảnh, nó “tia” được chiếc váy màu xanh ở tít trên cao. Thanh thích màu xám, nó không chịu lấy chiếc váy xanh này nên Lam đanh đá thách đố: “Tụi bay làm được bài thơ có màu xanh trong đó thì tao tha”.
"Mình về không chung lối
Cỏ úa đầy chân anh
Gió chiều em tóc rối
Hỏi bao giờ cỏ xanh?"
Xuân đáp trả, chẳng phải vì màu xám yêu thích của Thanh, mà vì cái áo tim tím đang nhẹ rung rinh trên chiếc sào kia. Vốn là cô gái Huế, phàm những gì màu tím đều có sức quyến rũ ghê gớm không cần biết lý do với Xuân.
Ảnh: Hà Nguyễn. Lam lại trêu đùa: “Mày đọc được bài thơ có màu tím, chúng tao mua”.
"Buổi sáng hôm nào em ghé qua
Áo em tím lắm sắc hoa cà
Làm anh ngơ ngẩn bao ngày tháng
Ước chẳng bao giờ ta cách xa…"
Buổi chiều đó, bọn Xuân mua được ba cái đầm màu… hồng. Hôm sau đến cơ quan, họ làm hồng cả một góc phòng.
Đã qua rồi vài năm, ba cô gái đúng là “về không chung lối” như trong câu thơ của Xuân hôm nào. Xuân bận rộn quá, đến nỗi không có thời gian để hỏi và tự hỏi “vì sao?”. Xuân hẹn lần lữa đến chừng nào rảnh sẽ đi tìm đáp án.
Và rồi… Xuân được rảnh thật, theo một cách mà chắc chắn không ai muốn. TP.HCM giãn cách!
Những ngày này, chậm rãi trôi qua những chiều mưa, Xuân nhớ cồn cào những buổi nắng chang chang cùng “đồng bọn” trốn việc tung tăng khắp phố. Những ngày đã qua đó, Xuân và bạn vừa đi vừa trách móc nhiều lắm. Nào là TP.HCM nắng nóng, khói bụi, kẹt xe… mà chẳng biết là mình đã đi qua những ngày vui.
Để rồi hôm nay, đến khi một “trận gió” ghé qua, góc phố, con đường, cành cây, ngọn cỏ, thành phố cũng chẳng buồn trở mình, lòng người mới bừng tỉnh, mới xót xa.
Có ai nhớ hay không những buổi sáng kẹt xe vừa đi làm vừa cằn nhằn? Có ai nhớ những cuộc họp tranh cãi nảy lửa? Có ai nhớ những bữa cơm trưa công sở đủ chuyện trên trời dưới đất? Có ai nhớ hay không…
Những thước phim chầm chậm quay lại, đưa Xuân về nhiều đoạn đường bình dị đã ngày ngày trôi qua và về cả nguyên nhân mơ hồ mà nó và Lam “kiếm chuyện” với nhau. Xuân nhận một dự án khó, những buổi shopping, hát hò, tám chuyện vơi dần. Xuân và bạn không cố tình nhưng công việc, cuộc sống đẩy tình bạn xa đi trong vô thức và kéo hiểu lầm vô tình nhích lại gần.
Còn nhớ buổi trưa hôm đấy, Xuân trở về phòng làm việc sau một buổi sáng mệt mỏi ở chi nhánh khác. Cô mở cửa bước vào căn phòng thiếu ánh sáng nhưng mát mẻ, dễ chịu. Xuân hậm hực đoán Lam và Thanh chắc đang nghỉ trưa. Nhưng không, mình nhỏ Lam đang nằm khóc rấm rứt dưới gầm bàn.
Nó thất tình. Chẳng biết có phải do nó khóc quá làm Thanh sợ chạy mất dép không, chỉ nghe Lam hờn: “Thanh đói nên về nhà rồi. Nó về ăn rau, củ theo khẩu phần giảm cân”. Vậy rồi một trời mưa gió của nhỏ Lam bây giờ ai nhận?
Xuân chớ còn ai. Lam mè nheo: “Chút chở tao qua tiệm lấy xe đi, tao đang gửi sửa”. “Ừ được, nhưng mày chân dài chở đi, tao chân ngắn, sao chống xe?”. Đó hẳn là lần cuối cùng họ chân thành với nhau.
Tiếng còi xe cấp cứu ngoài phố kéo Xuân về với thực tại, thực tại của thành phố đang trong những giờ phút bị thương. TP.HCM trong cơn thương cảm ấy vẫn kịp khiến cho Xuân và nhiều người tiếc nuối, trân quý những thời khắc bình dị của cuộc sống mà chưa ai được dịp nhận ra.
Xuân không còn khắc khoải đi tìm đáp án vì sao Xuân và các bạn cách xa nhau nữa. Xuân cũng không còn đau đáu tìm cách để kéo tất cả xích lại gần nhau lần nữa. Bởi lẽ, đó vốn dĩ là những điều hiển nhiên của cuộc sống, hội ngộ rồi chia xa và mỗi người không cần tự tạo cho mình áp lực để thay đổi và luyến tiếc nó.
Với Xuân bây giờ, được ở yên trong nhà là sự may mắn hơn rất nhiều người, cũng là trách nhiệm và tình cảm dành cho TP.HCM đang trong những tháng ngày trị thương, đang trong những tháng ngày trở về “bình thường mới”.
TP.HCM sáng nay vẫn rợp bóng đoàn quân đi chống dịch, phố phường vẫn chằng chịt dây giăng. Đâu đó mây vẫn không ngừng bay, gió vẫn không ngừng thổi, nắng vẫn không ngừng chan hoà cùng dòng người, dòng xe khắp mọi miền đất nước đang nôn nao về sát cánh cùng TP.HCM.
TP.HCM chỉ là đang như một cô gái mới lớn, nhõng nhẽo một chút cho lòng người vừa nhớ nhung mà thôi. TP.HCM ơi!
Độc giả Xuân Minh
Mời độc giả gửi bài viết về Email: [email protected]. Ý kiến của bạn không nhất thiết trùng với quan điểm của VietNamNet. Trân trọng cảm ơn!">