- Ngoài việc đóng góp 18 khoản thu được nhà trường công khai,ụhuynhoằnlưngvớikhoảnđầunăngoại hạng anh bảng xếp hạng phụ huynh cònphải đóng thêm 11 khoản “xã hội hóa giáo dục”. Tổng hợp 29 khoản thu đầu năm họcsinh lớp 10 tại Trường THPT Đồng Đăng (huyện Cao Lộc, Lạng Sơn) phải đóng gần 4triệu đồng.
Phụ huynh 'oằn lưng' với 29 khoản đầu năm
相关文章
- 、
-
Soi kèo góc Real Madrid vs Girona, 22h15 ngày 23/2 -
Cảnh tượng trong nhà nữ thợ may khiến cô giáo chết lặngChiều hôm đó, anh gọi điện báo cắt cơm từ 5 giờ chiều để đẩy nhanh tiến độ làm việc cho nữ giám đốc. Tôi không thể nhẫn nhịn nên một mình phóng xe đi ...
Đêm tân hôn bi kịch của nữ bác sĩ xinh đẹp
Vết thương chí mạng của người đàn bà cuối mùa nhan sắc
Trở về sau tuần trăng mật, nữ bác sĩ chết lặng trước cảnh khó tin
Vợ tái mặt trước bí mật của chồng tuổi 70 trong nhà nghỉ
Tôi là giáo viên mầm non còn chồng là chủ xưởng mộc có tiếng trong xã. Anh quản lý tốp thợ 10 người với đơn đặt hàng liên tục.
Nhiều lần anh yêu cầu tôi bỏ việc để ở nhà chăm lo gia đình vì vài triệu tiền lương của tôi chẳng bõ bèn gì.
Tôi kiên quyết phản đối, hai đứa con nhỏ đã có ông bà nội đỡ đần, tôi chẳng dại gì ở nhà ăn bám chồng.
Chồng tôi chí thú làm ăn và thương vợ con nên tôi rất tin tưởng, không bao giờ thắc mắc anh đi đâu làm gì. Thu nhập mỗi tháng, anh đưa tôi 10 triệu chi tiêu. Còn lại, anh giữ mua ô tô và lên kế hoạch mua đất, mở rộng buôn bán.
Tôi vui vẻ cầm và để mặc chồng với các kế hoạch phát triển tương lai. Mấy cô bạn đồng nghiệp biết chuyện chê tôi dại, ít nhất phải nắm tài chính gia đình, biết chồng đi đâu, làm gì.
Bạn bảo, có chồng làm ông chủ mà không giữ chặt ví tiền thì mất chồng như chơi. Vợ chồng tôi đã trải qua 10 năm hôn nhân mặn nồng. Tôi lại ăn diện, xinh đẹp, trẻ trung nhất trường nên tôi nghĩ chồng tôi phải lo giữ tôi mới đúng.
Ba tháng nay, chồng tôi thường xuyên báo cắt cơm tối vì bận chạy đơn hàng cho khách. Anh kể chuyện mới gặp được mối hời, khách đặt nội thất đồ gỗ và toàn bộ hệ thống cửa cho căn nhà 5 tầng trên thị trấn.
Khách hàng là giám đốc công ty may nên cầu kỳ, khó tính, thợ của anh phải làm cật lực mới kịp tiến độ công trình. Nhưng thật ngang trái và đau khổ cho tính nhẹ dạ cả tin của tôi.
Cách đây ít ngày, tôi gặp lại chị đồng nghiệp cũ. Nhà chị dưới thị trấn (cách nhà tôi hàng chục km) nên từ khi chị chuyển trường, tôi không gặp lại chị.
Gặp nhau, chị tỏ ra e ngại rồi rỉ tai tôi một tin động trời. Chị bảo, dạo này chị hay gặp chồng tôi chở cô gái ở ngõ trên. “Nhìn cách họ ôm nhau, vui vẻ cười đùa rất đáng nghi”.
Chị tiết lộ, người đàn bà này làm công nhân xưởng may, lương 5 triệu nhưng vất vả đủ bề vì vướng ông chồng nghiện, hai đứa con đang học cấp 2.
Dạo trước, cuối tháng nào người phụ nữ đó cũng sang vay tiền chị, giờ xúng xính lắm, mới mua xe máy mới, váy áo đổi mốt liên tục. Đã vậy, hôm nọ cô ta còn khoe có sổ tiết kiệm 30 triệu.
Chị định báo tin cho tôi nhưng một phần vì mất danh bạ, không có số của đồng nghiệp cũ. Một phần, chị cũng chưa dám chắc người đàn ông ấy là chồng tôi.
Tôi đưa chị xem ảnh chồng tôi và hỏi kỹ thì mới vỡ lẽ, người đàn bà ấy ngoại tình với chồng tôi từ nửa năm nay. Chị ta hơn chồng tôi 5 tuổi, lẳng lơ và ghê gớm có tiếng trong khu phố.
Chiều hôm đó, anh lại gọi điện báo cắt cơm từ 5 giờ chiều để đẩy nhanh tiến độ làm việc cho nữ giám đốc. Tôi không thể nhẫn nhịn nên một mình phóng xe tới nhà người đàn bà nọ.
Ngôi nhà khép hờ cửa, tôi tức tối đẩy mạnh cửa xông vào thì phát hiện chồng tôi và người đàn bà đó đang ôm nhau tình tứ ngay phòng khách.
Hóa ra, nữ giám đốc mà anh say sưa “phục vụ” mấy tháng nay chính là người đàn bà này.
Tôi đau đớn, chửi rủa nhân tình của chồng thì chị ta chỉ thẳng mặt, đuổi tôi ra khỏi nhà. Tôi giơ điện thoại chụp mấy tấm ảnh làm bằng chứng, chị ta miệt thị, rủa xả tôi hèn kém, không biết giữ chồng thì để chị ta giúp.
Chồng tôi cũng sấn sổ vung tay tát vợ, bênh nhân tình, đuổi tôi về. Tôi phóng xe về nhà. Trong cơn hoảng loạn và cay đắng, tôi tông xe vào cột điện ngã gãy xương đùi, phải đóng đinh nằm ở nhà suốt 4 tháng.
Chồng tôi không hề hối hận, anh ta vẫn ngang nhiên đi lại với cô bồ. Tôi không thể làm gì hơn nên bỏ về ngoại an dưỡng. Chỉ đến khi chồng người đàn bà ấy biết chuyện, tìm đánh chồng tôi thâm tím mặt mày thì anh ta mới quay về nhà.
Anh van xin tôi tha thứ nhưng trái tim tôi hóa đá vì đau khổ. Tôi muốn ly dị gã chồng bội bạc nhưng lại thương 2 đứa con nhỏ. Tôi không biết mình phải làm gì, mong mọi người cho tôi lời khuyên…
Mời độc giả tham gia bình luận gỡ rối cho các bài viết trong chuyên mục "Tâm sự" bằng cách nhập nội dung bình luận phía cuối bài và ấn nút "Gửi bình luận", hoặc gửi chia sẻ về địa chỉ email: [email protected] (ghi chú tên bài viết). Các bài viết thú vị, có giá trị sẽ được chọn đăng trên chuyên mục và nhận nhuận bút từ Tòa soạn. Trân trọng cảm ơn!"> -
Món quà to ngày 20- Hơn 40 năm đứng trên bục giảng, ông Nguyễn Kim Hồng, nguyên Hiệu trưởng Trường ĐH Sư phạm TP.HCM kể về những món quà Ngày Nhà giáo Việt Nam 20.11, trong đó có "quà rất to".
Những lời chúc Ngày 20-11 hay và ý nghĩa nhất
Những bài thơ hay ngày 20-11 dành tặng thầy cô
Món quà đầu tiên tôi nhận được khi nào có lẽ khó nói quá. Bốn mươi năm làm nghề dạy học, có nhiều học trò tặng quà cho tôi, trong đó có quà vật chất và quà tinh thần.
Hôm nay, tôi xin nói về quà tinh thần. Không phải nhà giáo không nhận được quà vật chất, càng không thể nói nhà giáo chỉ sống bằng giá trị tinh thần, nhưng với câu hỏi bất ngờ của bạn, "Món quà Ngày 20.11 có ý nghĩa nhất là gì?", tôi để trí nhớ trả lời hộ.
Ông Nguyễn Kim Hồng kể về những món quà ngày 20-11 Năm 1978, tôi được cử vào công tác ở Trường ĐH Sư phạm TP.HCM, một năm sau đó thì làm chủ nhiệm lớp. Cả đời làm thầy giáo, tôi chỉ được làm chủ nhiệm lớp một lần này.
Lúc đó, tôi hơn sinh viên năm nhất vào khoảng 3-4 tuổi. Có một sinh viên tên Loan rất trắng trẻo, nhỏ nhẹ, nghịch ngầm. Một bữa, tôi đứng ở hành lang trên lầu 222 Lê Văn Sỹ, Loan lại gần rồi bảo: "Thầy dễ thương quá. Em hỏi thật, thầy có bồ (người yêu) chưa, em giới thiệu em gái cho thầy nha".
Tôi buồn cười vì sự tinh nghịch của cô sinh viên trẻ, mặt đỏ lên nhưng vẫn trả lời suôn sẻ: "Thầy chưa có ai thương (yêu), nhưng yêu thương đâu phải mối lái là được". Đem em gái mình giới thiệu (định gả) cho thầy chỉ vì tin tưởng, quí trọng. Bạn thấy quà tặng ấy lớn chưa?
Bữa rồi chúng tôi đi nhậu để chia tay một người bạn. Khi đang ngồi, một anh tiến đến bàn gọi tôi bằng thầy. Thầy quên trò là chuyện thường và thầy giáo dạy ở phổ thông càng vậy. Tôi lúng túng lục kí ức, định xin lỗi thì anh bạn chào tôi rồi nói tiếp: "Thầy còn nhớ em không, em là chồng N., hồi đó N. làm khoá luận tốt nghiệp, em chở N. đến nhà thầy ở Quận 1 để lấy khoá luận thầy sửa". Rồi, tôi trả lời cậu dù chưa thực nhớ ra N.
"Xin lỗi anh nha" - tôi nói. Nhưng anh nói tiếp: "Cảm ơn thầy, nhờ thầy cô mà em có một người vợ tuyệt vời ạ". Tôi đùa, "là anh may mắn chứ đâu do thầy". Cả bàn nhậu chúng tôi cười vang. Quà vậy to chưa?
Hôm rồi dọn tủ sách, thấy một cuốn khoá luận nên tôi chụp hình gửi cho học trò. Học trò gọi lại: "Thầy ơi, em tưởng chỉ em giữ sản phẩm thời sinh viên của mình thôi, sao thầy còn giữ được cuốn khoá luận của em vậy?". Bạn sinh viên này giờ là phó tổng hay tổng biên tập một tờ báo dành cho thiếu nhi, là một trong những học trò thành đạt học chúng tôi. Thầy trò chúng tôi chỉ thấy nhau trên mặt báo.
Hội đồng K. cũng là học trò khoa tôi dạy học. Anh là một trong những "ông nghị" thành phố đấu tranh tích cực cho cái mới và cho người lao động. Hội đồng K. là người được cử tri thành phố ngưỡng mộ. Học trò chúng tôi đó, quà vậy lớn chưa?
Cách đây hơn chục năm, học trò cấp 3 Thuận Thành (Bắc Ninh) chúng tôi tiếp các thầy cô giáo đang sinh sống ở TP.HCM. Bữa đó có cả thầy hiệu trưởng trường cấp 3 nữa. Thầy hỏi chúng tôi anh này có phải là, anh kia có phải là... Chúng tôi thưa, dạ mỗi khi thầy hỏi về mình. Thầy hiệu trưởng nhớ hầu hết tên chúng tôi. Quà tặng từ thầy cô giáo như vậy đã phải là to chưa?...
Khi gặp thầy, gặp bạn hồi nhỏ, kí ức khi còn là đứa trẻ ở Bắc Ninh trở lại trong tôi. Tết năm học lớp ba, bọn trẻ con chúng tôi rủ nhau đi thăm cô giáo. Tôi không nhớ đứa nào "đầu têu", chỉ nhớ mình có góp quả cam lấy trên bàn thờ tổ tiên đi tết thầy.
Nhà cô giáo ở Xuân Lê, đi qua mương nước Thanh Bình là tới, nên cả nhóm hẹn nhau dưới gốc đa Thanh Bình để cùng đi. Tới nhà cô đã gần trưa, cả bọn đứng rúm ró vì trời lạnh. Có vài đứa mũi thò lò chảy. Núp mãi ngoài cửa, đưa đẩy nhau, cuối cùng chúng tôi cũng gọi được cô giáo. Cô mở cửa, cả bọn ùa vào nhà. Đứa ngồi trên giường, đứa ngồi trên tràng kỉ tre. Tôi không còn nhớ bạn nào đứng lên thay mặt lớp chúc tết cô nữa mà chỉ nhớ hôm đó, cô cho chúng tôi ăn Tết, còn được uống rượu mùi. Cả bọn được bữa no, rượu đỏ cả mặt. Cô tên Sâm, là người Nghệ An hoặc Hà Tĩnh, cả hai anh em cô đều dạy ở quê tôi. Anh cô là thầy Huệ, hồi ấy làm hiệu trưởng trường cấp 1 ở quê tôi.
Tựu trung lại thì, món quà lớn nhất mà nhà giáo chúng tôi nhận chính là việc được học trò nhớ đến. Dù học trò có thể hay không thể là ông nọ bà kia nhưng họ là những công dân tốt, có ích cho gia đình, cho dân tộc, là chúng tôi vui rồi.
Nguyễn Kim Hồng (kể)
"> -
Chuyển đổi số để rút ngắn khoảng cách khu vực miền núi và đồng bằng