Soi kèo góc Real Madrid vs Leganes, 3h00 ngày 30/3

Thời sự 2025-04-04 09:04:21 7894
èogócRealMadridvsLeganeshngàlịch thi đấu aff cúp   Phạm Xuân Hải - 29/03/2025 05:25  Kèo phạt góc
本文地址:http://member.tour-time.com/news/75c396529.html
版权声明

本文仅代表作者观点,不代表本站立场。
本文系作者授权发表,未经许可,不得转载。

全站热门

Nhận định, soi kèo Bulleen Lions vs Bentleigh Greens, 16h30 ngày 31/3: Củng cố ngôi đầu

Truyện Thoát Không Khỏi Sự Dịu Dàng Của Anh

Chuyện người chơi vừa cày kéo vừa vừa ngó qua trang chủ để thỉnh thoảng chêm vài câu đã trở thành thói quen. Ngoài ra, không cần đăng nhập bằng tài khoản game mà vẫn có thể giao tiếp khiến các thành viên mất đi sự kiêng dè, đắm mình vào những cuộc nói chuyện thâu đêm suốt sáng. Mặc dù bộ phận hỗ trợ không trực tuyến thì bạn vẫn cảm thấy vui vẻ khi tham gia hệ thống chat này.

Hỗn loạn không thiếu

Mỗi game thủ đóng vai trò một khách hàng, phục vụ từng người đã rất khó khăn mà nay bao gồm cả hàng chục cá nhân thật không dễ dàng xử lý, đối phó. Tình trạng diễn ra là cả khung chat như bị chìm vào hoàn cảnh hỗn loạn, khi mỗi game thủ hỏi mỗi vấn đề khác nhau và yêu cầu phải trả lời họ ngay lập tức. Việc giải quyết lỗi mất nhiều thời gian, lỗi này chưa xong lại đến lỗi khác khiến ban quản trị dù có ba đầu sáu tay cũng không đáp ứng nổi.

Kêu gào, đòi trả lời mình và nếu thấy giải quyết trường hợp cho người khác trước thì tức giận chửi bới. Văn hóa trong game thể hiện đầy đủ tại khung chat nhỏ nhoi này, bạn có thể nghe đủ mọi loại sắc thái khác nhau, Việc xếp hàng chờ đợi tới lượt bản thân không nằm trong suy nghĩ của người chơi. Điều mà họ mong muốn là hô một tiếng ban quản trị sẽ giải quyết luôn và ngay. Sẵn sàng gây hấn là thái độ thường xuyên, game thủ chửi cả NPH lẫn thành viên khác. Đôi khi chửi chán họ quay ra phá game bằng cách spam hoặc quảng cáo rủ rê sang game khác chơi.  Đây chính là hành động "không ăn được thì đạp đổ" rất đáng bị phê phán.

 

Theo Playpark

">

Những bất cập trong hệ thống chat trên trang chủ game

Ở phần này, TPA bị phạt mất 2 lượt cấm do hoãn trận đấu từ tuần 3 sang tuần 4 vì lý do cá nhân.

Về phía SAJ, họ lựa chọn một đội hình khá giống với đội hình của Machi đã sử dụng trước SF5 với Shyvanna đường trên, Twisted Fate đường giữa, Lucian đường dưới và Lee Sin đi rừng. Chỉ có một thay đổi duy nhất ở vị trí Hỗ Trợ là Thresh thay thế cho Nami.

Trong khi đó, phía TPA chọn một đội hình có khả năng đẩy đường lẻ mạnh với Jax – Lulu – Tristana trong khi sức mạnh không bị suy giảm nếu trận đấu phải kéo dài.

Diễn biến trận đấu

Ngay từ đầu trận, hai bên đã di chuyển sang và cắm mắt sâu trong phần lãnh thổ của đối phương. Nếu như SAJ chủ động di chuyển sang cắm mắt bùa xanh đối phương để phục vụ cho chiến thuật cướp rừng và 4 người phá trụ sớm ở một đường thì TPA có một con mắt cắm rất sâu ở giữa trụ 2 và trụ 3 để chắc chắn về việc SAJ có chủ động đổi đường không.

SAJ bộc lộ rõ chiến thuật họ muốn sử dụng trong trận đấu này: Đưa số lượng lớn người lên đường trên, chủ động phá trụ đầu đường trên sớm để tạo ra một đường dài (long lane), ép Jax của TPA phải đóng băng lính trong khi SAJ sẽ đổi lại người xuống đường dưới, nếu đối phương giữ lính thì SAJ sẽ ăn Rồng, nếu đối phương chủ động đẩy cao hoặc giao tranh, Twisted Fate sẽ sử dụng chiêu cuối để bay xuống và trừng phạt đối phương với lượng sát thương lớn của Lucian cùng khả năng khống chế của Twisted Fate và Thresh.

Tuy nhiên, TPA rất cáo già và họ đoán được ý đồ chiến thuật của SAJ ngay khi 4 người bên phía SAJ lộ diện ở đường trên. TPA biết rằng nếu để mất trụ sớm, Jax sẽ phải đóng băng lính để có những chỉ số lính cần thiết và họ sẽ phải trải qua một giai đoạn giữa trận bị ép đến nghẹt thở do đây là thời điểm sức mạnh của Lucian đạt đỉnh cùng áp lực vô hình đến từ chiêu cuối của Twisted Fate.

Chính vì thế nên TPA đưa 3 người lên đường trên và phòng thủ thành công trụ đầu đường trên. SAJ cũng mắc lỗi trong tình huống đẩy trụ này khi Lucian của Archie bị trúng Thủy Ngục của Nami và bị kéo một nửa lượng máu sau khi giao tranh kết thúc. Với việc Shyvanna buộc phải Dịch Chuyển về đường dưới nếu không muốn bị thua cả chỉ số lính và kinh nghiệm cùng Thresh không có khả năng hồi máu, bộ đôi đường trên của SAJ không dám tiếp tục đẩy mạnh và kế hoạch phá trụ nhanh của SAJ đã thất bại.

Đến lúc này, TPA nhìn ra được đội hình của họ rất mỏng manh ở giai đoạn giữa trận với 4 vị tướng yếu máu trong khi Jax cần nhiều trang bị để có thể thực sự càn lướt trong giao tranh. Họ quyết định sẽ ép đường đối phương liên tục để buộc Twisted Fate phải ở lại đường để phòng thủ và Lee Sin phải lộ mặt.

Điều này sẽ giúp cho TPA kéo dài được khoảng thời gian đi đường, cho phép những vị tướng cần farm như Tristana và Jax có thêm khoảng thời gian để farm trong khi tránh được giao tranh tổng mà đội hình yếu máu của TPA rất sợ những pha càn vào của Lee Sin hay Shyvanna.

Muốn phá được chiến thuật này của TPA, SAJ sẽ buộc phải kiểm soát tầm nhìn khu vực đường giữa, chấp nhận mất trụ cho TPA nhưng Twisted Fate sẽ có cơ hội sử dụng chiêu cuối xuống đường dưới để lấy ưu thế về số lượng lấy mạng các thành viên bên phía TPA và phá ngược lại được trụ của TPA. Điều này sẽ phá hỏng chiến thuật của đội tuyển đến từ Đài Loan khi họ không thể để mất trụ nếu muốn đẩy liên tục.

Tuy nhiên, SAJ đã không thể phá vỡ bố cục do TPA đặt ra. Twisted Fate liên tục bị cầm chân ở đường giữa, liên tục bị Lulu bỏ xa về chỉ số lính. Trong khi đó, Tristana của Bebe lên Dao Điện Statikk trước để tăng cường khả năng dọn lính còn ở đường trên, Jax không đóng băng mà ăn lính liên tục. Với việc liên tục bị mất trụ ở các đường trong khi lính của đối phương liên tiếp tiến sâu vào, SAJ hoàn toàn để mất kiểm soát Rồng cũng như khu vực rừng nhà.

Sau khi kéo đủ dài giai đoạn đẩy đường lẻ TPA mới bắt đầu tập trung lại cho các pha giao tranh tổng. Tristana thời điểm này đã hoàn thành Vô Cực Kiếm, Dao Điện Statikk và tăng tối đa chiêu Q gần như trở thành một khẩu pháo hạng nặng trong giao tranh trong khi Shyvanna chưa có đủ trang bị phòng thủ để có thể càn quét. Liên tục là những tình huống thắng giao tranh của TPA và họ dễ dàng kết thúc trận đấu mà đại diện đến từ Đài Loan hoàn toàn nắm bắt và làm chủ thế trận của trận đấu.

Tổng Kết

Ở trận đấu này, SAJ đã tiếp cận trận đấu rất tốt với một chiến thuật rõ ràng. Tuy nhiên, họ lại để đối phương đọc vị và bắt bài dễ dàng trong khi chưa chuẩn bị cho những kế hoạch phụ. SAJ rất lúng túng khi ý đồ chiến thuật vạch ra ban đầu bị phá sản và họ chấp nhận để TPA là đội áp đặt thế trận sau đó. Chính điều này đã làm SAJ bị động trong suốt gần như cả trận đấu và phải trả giá bằng một trận thua trước TPA. 

July.N

">

[LMHT] Nhìn lại cuộc đụng độ giữa SAJ và TPA tuần 3 GPL mùa hè

Nhận định, soi kèo Hapoel Beer Sheva vs Maccabi Tel Aviv, 00h30 ngày 1/4: Gánh nặng cửa trên


Ôn Như Quy nhìn đôi mắt mơ màng của cô, tim đập như sấm rền. Cô nói anh đẹp trai, ưa nhìn. Nhìn... Điều này có nghĩa ở trong lòng cô, anh thật sự khác với những người khác?

Đồng Tuyết Lục thấy anh cứ nhìn mình chằm chằm, trong lòng thầm nghĩ 'toang rồi', chắc không phải anh đang giận đấy chứ?

"Đồng chí Ôn, lúc nãy tôi chỉ nói đùa thôi. Lúc nãy tôi nói chữ Quy không phải tên anh, ý tôi muốn nói là quy trong con rùa ấy."

Cô nói xong thì muốn đánh mình một cái. Nói cái gì thế trời ơi. Đúng là càng giải thích càng chẳng ra gì.

Cô ho khan một tiếng: "Lúc nãy tôi lại nói sai rồi, ý tôi muốn nói là 'quế' trong hoa quế. Tôi muốn đặt tên Tiểu Quế cho chú cún này, anh thấy sao?"

(*) Quy (归 – Guī): họ Quy, con rùa.

(*) Quế (桂 – Guì): cây quế.

Ôn Như Quy: "..."

Thật ra lúc nãy anh vốn không nghe vế sau của câu cô nói, chỉ nghe cô khen mình, đẹp trai, tim anh đã đập thình thịch, anh cũng không nghe lời nào khác về mình nữa. Nhưng lúc này nghe cô giải thích thì anh mới phản ứng lại, lẽ nào lúc nãy cô muốn, đặt tên cho chú chó này là Tiểu Quy?

Ngay cả tên chó cũng lấy tên anh để đặt, anh có thể nghĩ cô thật sự có ý gì đó khác với mình không? Nghĩ tới đây, mặt anh đỏ ửng, tại và cổ anh lập tức đỏ bừng.

Bùm, bùm, bùm!

Đột nhiên Ôn Như Quy thấy vui khi hai người cách nhau một chút, nếu không thì chắc chắn bị cô nghe thấy nhịp tim của mình.

Đồng Tuyết Lục thấy gương mặt anh chợt đỏ đến mức mắt thường cũng nhìn thấy thì cô đơ ra.

- -- Lẽ nào anh thật sự giận rồi?

Ngày thường anh đâu giống kiểu người nhỏ nhen, nhưng cũng do cô không đúng, đang yên lành thì lôi chó con vào với anh làm gì cơ chứ.

Đồng Tuyết Lục suy nghĩ, quyết định thà muộn còn hơn là không bao giờ: "Tôi nghĩ cái tên Tiểu Quế này cũng chẳng hay cho lắm, đồng chí Ôn tri thức uyên bác, hay là anh giúp đặt tên cho nó đi."

Ôn Như Quy hoàn hồn, đột nhiên trong đầu lóe lên một tia sáng: "Hay gọi nó là Tiểu Lục đi."

Cô lấy tên anh đặt cho nó, có qua có lại mới toại lòng nhau, anh cũng nên lấy tên cô để đặt cho chó con.

Đồng Tuyết Lục: "..."

- -- Thật sự không cần thế đâu.

Đồng Tuyết Lục cảm giác hôm nay mình coi như lại quen biết con người của Ôn Như Quy, không ngờ vẻ ngoài của anh tao nhã lịch sự nhưng bên trong lại xấu tính như thế.

Ngụy Châu Châu đứng bên cạnh bị vẻ đẹp của Ôn Như Quy cuốn hút. Lúc này, cô bé chợt hoàn hồn, giọng nói lanh lảnh: "Chị Tuyết Lục gọi Tiểu Quy, anh trai xinh đẹp này lại gọi là Tiểu Lục, hay là kết hợp thành Lục Quy đi."

Đồng Tuyết Lục: "..."

Rùa lông xanh? Cái suy nghĩ quái gở gì thế này? Không không, mau tìm cách nhét suy nghĩ của cô bé trở vào đầu đi.

Đôi mắt của Ôn Như Quy sáng rỡ, sáng như vì sao trên bầu trời đêm, Đồng Tuyết Lục nhìn mà thấy hoảng.

Đồng Tuyết Lục vội nói: "Tôi thấy hay gọi là Nguyệt Bính đi."

Trung thu sắp tới, cô muốn ăn bánh Trung thu. Trong lòng của Ôn Như Quy cảm thấy có chút tiếc nuối, thật ra anh cảm thấy Lục Quy nghe cũng không tệ. Nhưng nếu có không thích thì nghe theo cô vậy.

Đồng Miên Miên nghe bánh Trung thu thì nuốt nước bọt ừng ực, vỗ tay và nói với giọng non nớt: "Bánh Trung thu ngon lắm."

Ngụy Châu Châu cũng muốn ăn bánh Trung thu, gật đầu đồng ý: "Vậy thì gọi là Nguyệt Bính đi. Đợi Nguyệt Bính lớn lên, đem nó mần thịt để làm bánh Trung thu giả cầy."

Ôn Như Quy: "..."

Đồng Tuyết Lục: "..."

Bạn nhỏ Ngụy Châu Châu à, lời của em ghê rợn thế này thì sẽ không có bạn chơi chung đâu đó. Sự ngượng ngùng bắt đầu lan trong không khí.

===

Đồng Tuyết Lục vội mang Nguyệt Bính đi tắm rửa sạch để xua đuổi xui xẻo, dùng khăn lau khô, sau đó nhờ Ngụy Châu Châu và Đồng Miên Miên ôm nó đi phơi nắng, tránh để nó bị cảm.

Sau khi Nguyệt Bính được tắm rửa sạch sẽ, Ngụy Châu Châu cảm thấy nhan sắc của nó thăng hạng vượt bậc, đột nhiên cô bé không đếm xỉa đến Ôn Như Quy nữa mà ôm Nguyệt Bính đi phơi nắng. Đồng Miên Miên đá chân ngắn đi theo sau, 2 cô bé ríu rít tâm sự riêng.

Đồng Tuyết Lục thu dọn đồ đạc, hỏi lại câu lúc nãy: "Đồng chí Ôn, sao hôm nay anh về Bắc Kinh vậy? Căn cứ cho nghỉ lễ hả?"

Ôn Như Quy đi tới giúp cô thu dọn, anh lắc đầu nói: "Không phải, hôm nay có phán, quyết của Khương gia, tôi xin nghỉ phép để qua đây."

Đồng Tuyết Lục ngơ ngác: "Khương gia? Khương gia mà anh nói với Khương gia mà tôi nghĩ là một đúng không?"

Ôn Như Quy gật đầu: "Là cùng một nhà, Khương Hoa Vinh."

Đồng Tuyết Lục càng bối rối: "Lẽ nào ông ta cũng đắc tội với đồng chí Ôn?"

Đôi mắt đen như mực của Ôn Như Quy nhìn cô, nhớ tới lời ông cụ nói, trong lòng anh dâng lên một niềm xúc động.

Bầu không khí xung quanh đột nhiên trở nên nóng rực, dường như có nhân tố khiến người ta đỏ mặt tim đập nhanh đang bao trùm.

Đồng Tuyết Lục bị anh nhìn khiến cô thấy khó hiểu, một lúc sau mới nghe anh nói.

"Ông ta không đắc tội với tôi nhưng lại đắc tội với cô."

'Thịch' một tiếng.

Trái tim của Đồng Tuyết Lục giống như bị cái gì đó gõ nhẹ vào: "Khương gia bị người ta kiện, chẳng lẽ trong này có đồng chí Ôn ra sức hả?"

Ánh hoàng hôn rực rỡ giống như ly nước cam bị đạp đổ, nhuộm đỏ cả bầu trời.

Ánh chiều tà chiếu lên mặt của Ôn Như Quy, dường như mặt anh lại bắt đầu đỏ lên: "Ừm."

Lúc đó, anh tự mình lái xe đến Bắc Hoà tìm Khương Đan Hồng, ngay cả ông cụ và Phác Kiến Nghĩa hợp lực ra sức để kiện Khương Hoa Vinh cho ông ta mất chức.

Lời anh nói rất khách quan và bình thường, không hề có ý lôi kéo công lao cho mình. Nhưng không cần anh nói, Đồng Tuyết Lục cũng có thể cảm nhận sự mạo hiểm và vất vả trong đó.

Sau khi anh rời khỏi nhà cô thì tới tỉnh Bắc Hoà, lúc đó anh mới đi công tác về, vẻ mặt rất mệt mỏi, giọng còn khàn mệt. Nhưng anh vì chuyện của cô, không ngại vạn dặm xa xôi chạy tới tận tỉnh Bắc Hoà.

Đồng Tuyết Lục giống như bị người ta nhét táo chua trong miệng, chua chua ngọt ngọt.

"Cảm ơn anh, đồng chí Ôn."

Lúc trước, mà Tiêu kế cô nghe chuyện của Khương gia, cô còn nghĩ Khương Hoa Vinh đắc tội nhân vật nào, trong lòng còn mừng là ác giả ác báo. Làm thế cô cũng không ngờ, không phải ông trời có mắt, từ đầu tới cuối đều có người thúc đẩy vu việc.

Người thúc đẩy không phải ai khác, là Ôn Như Quy.

"Không cần khách sáo."

Đôi mắt hạnh đào long lanh mơ màng của cô mang đầy cảm kích nhìn anh. Ôn Như Quy bị cô nhìn như thế, nhịp tim lại đập nhanh hơn.

Ánh mắt của Đồng Tuyết Lục nhìn thấy vành tai anh đỏ bừng, cô nhăn mặt nói: "Đồng chí Ôn, anh đối với ai cũng tốt bụng như vậy sao?"

Ôn Như Quy đơ ra, một lúc sau anh nói lắp bắp: "Không... không có, tôi chỉ đối tốt với cô thôi."

Anh vừa nói xong, mới phản ứng kịp lời mình nói giống Mạnh Lãng: "Tôi không phải có ý đó..."

Đồng Tuyết Lục khẽ nhướng mày: "Vậy ý của đồng chí Ôn là gì? Lẽ nào bình thường đồng chí Ôn cũng giúp đỡ các nữ đồng chí khác như vậy ư?"

Ôn Như Quy vội lắc đầu: "Không phải, tôi không giúp các nữ đồng chí khác."

- -- Trước giờ không có.

Đồng Tuyết Lục thấy anh hồi hộp như học sinh tiểu học đối mặt với giáo viên, cuối cùng cô không nhịn được "phụt cười: "Đồng chí Ôn không cần căng thẳng, tôi chỉ nói đùa với anh thôi. Nghe anh nói vậy, tôi rất vui!"

Ánh chiều tà chiếu lên mặt cô, nhuộm đỏ hai gò má. Ôn Như Quy chăm chú nhìn mặt của cô, mắt không nhìn sang nơi khác.

===

Chính ngay lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa và một giọng nam xa lạ...

"Châu Châu, em có ở trong không?"

Đồng Tuyết Lục còn chưa kịp phản ứng, Ngụy Châu Châu ở bên kia đã hét lên: "Anh cả xấu trai của em tới tìm em rồi."

Cô bé nói xong thì bỏ Đồng Miên Miên lại, chạy thình thịch ra mở cửa. Sự tò mò của Đồng Tuyết Lục bất chợt bị khơi dậy, bầu không khí mờ ám lúc nãy cũng bị quét sạch.

Một lúc sau, Ngụy Châu Châu dẫn một chàng trai cao lớn bước vào. Chàng trai khoảng 17-18 tuổi, dáng người cao ráo, ngũ quan đoan chính, không hề xấu chút nào, chỉ có da dẻ hơi đen.

Nhìn thấy Đồng Tuyết Lục, cậu ta hơi khựng lại, vẻ mặt hơi ngượng ngùng nói: "Chào cô, chắc cô là đồng chí Đồng phải không? Tôi là anh cả của Nguky Châu Châu, tên là Ngụy Nhiên."

Đồng Tuyết Lục cười và trả lời: "Chào anh, tôi là Đồng Tuyết Lục, bình thường cũng có nghe bà nội Thẩm và Châu Châu nhắc tới anh."

Ngụy Châu Châu chen vào: "Chị Tuyết Lục, chị có thấy anh cả của em rất xấu xí không? Em luôn cảm thấy anh ấy là do bà nội nhặt về nhà thì phải."

Đám đông: "..."

Đồng Tuyết Lục suýt nữa bật cười.

Ngụy Nhiên càng đỏ mặt hơn, cúi đầu liếc em gái: "Em đừng nói linh tinh, anh là anh em cùng cha cùng mẹ sinh ra với em đó. Nếu anh xấu xí thì em cũng xấu giống anh thôi."

Ngụy Châu Châu mở to mắt, giống như bị nhận thức này dọa sợ: "Anh nói nhảm, em và anh khác nhau, em và chị Tuyết Lục giống nhau, đều là đại mỹ nhân!"

Đồng Tuyết Lục nhìn hai anh em cãi nhau, cảm thấy rất thú vị.

Ôn Như Quy đứng bên cạnh chau mày, không nghe lọt tại lời nào, tim cũng không đập nhanh nữa. Ngụy Nhiên nhìn nụ cười của Đồng Tuyết Lục thì mặt cậu ta càng đỏ.

Cậu ta giơ túi và ít rau cải trên tay lên, nói: "Đây là bà nội nhờ tôi đưa tới đây."

Đồng Tuyết Lục nhận lấy, nhìn sơ qua thấy trong túi có một chiếc đầm liền màu trắng. Mấy hôm trước chiếc đầm này đã may xong nhưng vòng eo chưa phù hợp. Thấm Uyển Dung kiên quyết phải sửa cho nó hoàn hảo rồi mới đưa sang đây cho cô.

Đồng Tuyết Lục cảm ơn: "Anh về giúp tôi nói lời cảm ơn với bà nội anh nha."

Ngụy Nhiên không dám nhìn mặt cô, cậu ta đồng ý rồi dẫn Ngụy Châu Châu về nhà. Thấy cậu ta đi rồi, trong lòng của Ôn Như Quy âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

Đồng Tuyết Lục nhìn bầu trời và nói: "Đồng chí Ôn, hay là tối nay anh ở đây ăn cơm đi."

Ôn Như Quy khựng lại, gật đầu: "Được, vậy thì làm phiền cô vậy."

"Không phiền."

===

Trải qua luyện tập lần này, Đồng Gia Minh miễn cưỡng cũng có thể đạp xe đạp. Nhưng chân cậu không đủ dài, đành ngồi trên thang ngang đế đạp. 2 anh em trên đường về thì mỗi người đạp một đoạn. Về tới hẻm là tới lượt của Đồng Gia Minh.

Đột nhiên cậu muốn thử xem bây giờ mình có thể chở người hay không, thế là cậu quay đầu nói với Đồng Gia Tín: "Em ngồi lên đây, anh chở em đi."

Đồng Gia Tin mở to mắt: "Anh có chở được không?"

Đàn ông không thể bị nói là không được, con trai cũng thế.

Đồng Gia Minh kích động, bỗng dưng nổi sinh lòng hơn thua: "Em mau ngồi lên đi."

Đồng Gia Tín thấy anh hai có tự tin như vậy, cậu ta nhảy lên ngồi ở ghế sau rồi hét lên: "Em xong rồi!"

Có người ngồi phía sau nên xe đạp càng nặng. Đồng Gia Minh xém chút không giữ vững được xe của mình, cậu dốc hết sức, mặt mày đỏ bừng, sau đó lảo đảo đạp xe.

Đồng Gia Tín thấy anh hai thật sự có thể chở người, cậu ta chợt vui mừng nói: "Anh hai, anh có thể chở người rồi, tốt quá đi, sau này chúng ta tới trường..."

Còn chưa nói hết câu, đầu xe đột ngột nghiêng qua.

'Rầm' một tiếng.

Người và xe ngã sõng soài dưới đất.

2 anh em hít hà. Đồng Gia Minh bò dậy, không lo đầu gối đang chảy máu mà quay đầu sang hỏi thăm em trai có sao không trước,

Còn chưa kịp lên tiếng thì đã nghe tiếng than đau đớn của Đồng Gia Tín: "Xe đạp bị ngã hư rồi, anh hai, đều là lỗi của anh. Anh không biết chở thì đừng có miễn cưỡng chứ!"

Đồng Gia Minh: "..."

Dám ở trước mắt cậu bày tỏ thái độ ngay cả người anh trai này cũng không bằng giá trị của chiếc xe đạp ư?

- -- Sự thật tàn khốc như thế đấy.

Theo Đông Gia Tín, xe đạp là cục cưng của cậu ta. Cậu ta không màng vết thương của mình, tới đỡ chiếc xe, phát hiện, đầu xe bị móp thì càng thấy đau lòng.

2 người về tới nhà, Đồng Tuyết Lục đã biết chuyện họ chạy xe đạp bị té. Nhưng cô cũng không nói gì, con trai mà, da thô thịt dày, té một chút cũng không sao.

===

">

Truyện Siêu Cấp Trà Xanh Ở Niên Đại Văn Nằm Thắng

">

Những nữ CĐV xinh đẹp nhất World Cup 2014


 

Rõ ràng là một giọng nói dễ thương dịu dàng, nhưng đầu tôi như nổ tung, hoàn toàn tỉnh táo.

 

Tôi liếc nhìn, người gọi được lưu tên là "Tiểu Hoa Miêu".

 

"Anh Niên?" Đối phương gọi.

 

Tôi hít một hơi, bình tĩnh trả lời.

 

"Anh ấy đang tắm, chị gọi lại sau đi."

 

Đầu dây bên kia ngập ngừng một lát rồi cúp máy.

 

Cố Dịch Niên từ phòng tắm bước ra, nửa dưới chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm.

 

Những giọt nước chưa kịp lau khô trên cơ thể anh lăn xuống theo đường nét cơ bắp, thấm vào khăn tắm.

 

Trên người anh còn vài vết cào mới, là tác phẩm của tôi.

 

"Sao em không ngủ thêm chút nữa?"

 

Anh nhìn chăm chú vào những dấu vết đỏ trên xương quai xanh của tôi, ánh mắt càng thêm sâu thẳm.

 

Khi anh cúi đầu định tiến gần tôi, tôi đưa điện thoại cho anh.

 

Anh cau mày không hài lòng, giật lấy điện thoại rồi tùy tiện vứt đi, đồng thời giữ chặt hai tay tôi, hơi thở của anh phảng phất trên người tôi.

 

"Tiểu Hoa Miêu." Tôi nói.

 

Người đang tựa vào cổ tôi liền dừng lại.

 

"Cô ấy gọi điện, nói con của các người đã sinh rồi."

 

Cố Dịch Niên lập tức tỉnh táo, như điên cuồng nhặt quần áo rơi vãi dưới giường, mặc vội lên người rồi lao ra ngoài.

 

Tôi chỉ còn lại một mình, trong "ngôi nhà" mà chúng tôi cùng trang trí.

 

Nhìn anh lao đến bên một cô gái khác.

 

Cô gái đó là đối tượng xem mắt của anh ấy, họ bắt đầu liên lạc cách đây ba tháng.

 

Chỉ chưa đầy một tháng từ khi quen biết đến khi xác định mối quan hệ, họ đã nuôi chung một con mèo hoang.

 

Cô ấy chia sẻ với anh về đồ ăn, âm nhạc, thậm chí cả một đám mây bình thường.
">

Truyện Sinh Ra Để Toả Sáng

友情链接