Nhận định, soi kèo Al Karma vs Al Kahrabaa, 21h00 ngày 3/2: Khó cho ‘lính mới’
ậnđịnhsoikèoAlKarmavsAlKahrabaahngàyKhócholínhmớgiải bóng đá quốc gia đức Hư Vân - 03/02/2025 04:30 Nhận định bóng đá giải khác
相关文章
- 、
-
Nhận định, soi kèo Guadalajara vs Queretaro, 6h05 ngày 2/2: Khách gặp khó -
Mặc dù, nhiều năm về sau cậu sẽ tự tay dùng mảnh vải này siết chết nguyên chủ.
Đúng là bi kịch.
Còn nguyên chủ lại có liên quan đến đầu sỏ tạo nên chuỗi bi kịch về sau nên cô không thể tránh khỏi.
Thích một người chính là như vậy, tự nhiên mà chẳng có lý do gì, giống như Hình Dã thích nguyên chủ, mà nguyên chủ thì thích hot boy Tiết Minh Huyên, còn bản thân Tiết Minh Huyên lại thích rất nhiều cô gái như thế.
Hình Dã từng định bày tỏ với nguyên chủ nhưng không được, cậu ta hiểu rằng không thể để tâm tư của mình bị lộ, nếu những người trong trường mà biết, mỗi ngày họ sẽ nhục mạ cậu ta thậm tệ hơn. Bởi vì gia cảnh phức tạp nên Hình Dã cực kì tự ti mẫn cảm, ấy vậy mà cậu ta có thể biểu đạt tấm lòng với nguyên chủ một cách trần trụi, đứng từ xa nhìn đối phương một cái thôi cũng là khoảng thời gian cực kỳ hạnh phúc mà cậu ta đã khó có được rồi.
Mà nguyên chủ không chỉ là phó hội trưởng hội học sinh, cô là hoa khôi được cả trường công nhận. Đặc biệt năm cấp hai cô còn trở thành người mẫu tạp chí, ngũ quan xinh xắn không tỳ vết. Nét đẹp của cô không phải kiểu diễm lệ, cũng chẳng phải kiểu dịu dàng, nhưng lại giống như đóa anh túc, biết rõ là chứa độc cũng khó buông xuống được. Người theo đuổi nguyên chủ rất nhiều, trong đó không thiếu những thanh niên có sự nghiệp thành công hoặc nam sinh tài năng ở trường đại học bên cạnh, chẳng biết làm sao nguyên chủ lại chỉ để ý mỗi Tiết Minh Huyên.
Cho nên, với Hình Dã mà nói, tuy không thể thành công có được nguyên chủ, nhưng cậu ta cũng chưa từng hy vọng xa vời gặp lại cô một lần nữa. Ấy vậy mà, chẳng biết có phải do khẩn cầu quá thành tâm nên được đền đáp lại hay không...
Hôm đó là sinh nhật cậu, ủy viên thể dục của lớp lôi cậu ra sân bóng đá. Cậu cho rằng chỉ vì nhàm chán nên đối phương mới đùa cợt mình, không phản kháng mà theo sau, bởi cậu biết rõ có phản kháng cũng vô dụng.
Sân bóng, rất nhiều người.
Hình Dã không biết bọn họ định đùa cợt mình như thế nào, khuôn mặt xanh xao vàng vọt sau mắt kính càng thêm nặng nề, bộ đồ trên người bẩn thỉu không giống đồng phục, mái tóc dài dường như che lấp nửa gương mặt, không ai thấy rõ đôi mắt đằng sau lớp kính kia vốn không gợn sóng lại đang toát ra ý lạnh, nhưng rất nhanh đã biến thành dáng vẻ nhẫn nhục chịu đựng.
"Ui! Thằng chó đen đủi, chắn ở đó là muốn chết hả?" Nam sinh thân dài vai rộng mặc quần áo thể thao, trái bóng bị cậu ta giẫm dưới chân, gầm lên một câu với Hình Dã: "Nếu mày không ngăn nổi bóng của chúng nó, tao sẽ để đầu mày làm cầu đá!"
Hình Dã không nói gì, đứng ở vị trí thủ thành.
Nhưng cậu đứng còn chưa vững thì một quả bóng đã bay về hướng cậu theo góc độ xảo trá. Cậu còn chưa kịp phản ứng đã bị quả bóng nện vào dạ dày.
Trước mắt Hình Dã tối sầm, cảm giác chán ghét cùng sự đau đớn ập tới khiến hô hấp của cậu càng thêm gấp gáp. Ngay lúc ấy, may là cậu không ăn cơm trưa, chẳng có gì để ói nên cũng không quá mức thảm hại.
Có lẽ những kẻ kia thấy vậy vẫn chưa tha cho cậu, hướng cậu mà quát: "Lăn lộn trên đất làm gì! Còn không mau nhặt bóng về cho tao!"
Hình Dã vốn không nhúc nhích nổi, cậu nhanh chóng cảm thấy mình đau đến độ mất đi tri giác, xung quanh chẳng một ai hé lời khuyên can lấy một câu, cùng lắm là vờ như không thấy.
Mắt kia nhìn có đứa muốn đạp một cước sau lưng mình...
"Dừng tay!"
Giọng nói này...
Hình Dã cố ép mình mở mắt ra...
"Ui, cậu không sao chứ?" Đối phương ngồi xổm trước người cậu, tay ôn nhu đỡ lấy bả vai cậu, trong giọng nói mang theo chút vội vàng, "Cậu nhịn một lát, mình đưa cậu đến phòng y tế."
"Mình, không sao." Cậu nghe được bản thân lên tiếng một cách khó khăn.
Xung quanh truyền đến tiếng cãi cọ, Hình Dã chẳng nghe rõ cái gì. Trong con mắt, trong lỗ tai, trong lòng, hết thảy chỉ để ý mỗi cô gái trước mặt này.
"> Truyện Phản Diện Nam Nuôi Nhốt Ta -
Truyện Cữu Chưởng Huyền Công -
Cung Âu ôm lấy cô đứng ở đầu thuyền nói, "Anh tự mình gọi điện thoại cho từng người một, mời mọc, hứa hẹn những lợi ích tốt nhất, ai lại không nể mặt Cung Âu anh chứ?"
Còn mấy chi tiết nhỏ nhặt thì để Phong Đức đi đàm luận, chỉ đơn giản như vậy.
Tự mình gọi điện thoại cho từng người từng người một?
Thời Tiểu Niệm ngẩn người ngay tại chỗ, ngơ ngác nhìn hắn, cô rất muốn tưởng tượng cái bộ dáng Cung Âu luôn tự cho mình là siêu phàm đang khúm núm gọi điện thoại, thỉnh cầu từng người một đến đây giúp vợ hắn diễn một vở kịch.
Chỉ cần ngẫm lại cái hình ảnh kia, lòng của cô liền đau.
"Xin lỗi, Cung Âu."
Thời Tiểu Niệm nói.
"Làm sao?"
Cung Âu thấp mâu dừng ở cô.
"Em vừa nói, cảm giác lần lên tàu này rất ngột ngạt, xin lỗi, em không biết anh phải khổ cực như vậy mới sắp xếp được ngày hôm nay." Thời Tiểu Niệm thật sự cảm thấy hổ thẹn, "Thật sự xin lỗi."
Cô không biết.
Cô không biết vì ngày hôm nay mà Cung Âu phải làm nhiều việc như vậy, tìm tất cả những người đã lên tàu năm đó để hỏi cho rõ ràng, thỉnh cầu những người năm đó lên tàu đến đây.
"Em luôn biết quá ít."
Cung Âu nói.
"Có ý gì?" Thời Tiểu Niệm nhìn hắn, cảm thấy trong lời nói của hắn có một cái ý tứ khác.
Cung Âu thấp mâu dừng ở cô, ôm lấy cô từ phía sau đứng ở đầu thuyền, đưa tay vào trung túi lấy ra một bức ảnh, giọng nói trầm thấp đến gợi cảm, "Thời Tiểu Niệm, em cảm thấy trên thế giới này có một thứ gọi là nhất kiến chung tình không?"
Advertisement
"Nếu nói nhất kiến chung tình, đều là mấy thứ màu mè mà thôi."
Thời Tiểu Niệm nói, lời này cô cũng đã nói với Mona, cô luôn luôn nhận định, hai người có thể yêu nhau được hay không thì trước tiên phải hiểu nhau đã, không phải sao?
Cô không hiểu tại sao đột nhiên Cung Âu nói câu này.
"Thật không?" Cung Âu trầm thấp đáp một tiếng, "Vậy em có tin vào số mệnh an bài không?"
"Anh tin tưởng những này?"
Nhìn qua thì hắn không phải là mẫu người sẽ tin vào những cái này.
"Thời Tiểu Niệm, thời điểm em xuất hiện trước mặt của anh, anh thậm chí còn không thấy rõ mặt của em, vậy mà lại làm cho anh kinh tâm động phách, ôm em, thì anh có được một loại cảm thụ chưa bao giờ từng có." Cung Âu trầm thấp nói, giọng nói chăm chú, chậm rãi giơ bức ảnh trong tay mình lên, "Trước khi biết được tất cả chân tướng, anh cho rằng đó là bởi vì tác dụng của thuốc, tâm trí của anh bị thuốc khống chế."
Thời Tiểu Niệm hạ tầm mắt, dưới khung cảnh pháo hoa đang nở rộ trên bầu trời, cô nhìn vào trong bức ảnh mà Cung Âu đang cầm.
Là bức ảnh thời đại học của cô, cô ngồi ở giá tranh nhìn về phía ống kính mỉm cười, một bức ảnh sinh hoạt rất bình thường, cô trong bức ảnh còn rất ngây ngô.
"Thời điểm lần đầu tiên anh nhìn thấy tấm hình này, là người phía dưới xác nhận em chính là người đã bỏ thuốc anh." Cung Âu nói, giọng nói đan xen với tiếng pháo hoa, nói cho cô biết những bí ẩn mà cô hoàn toàn không biết.
"......"
Advertisement
Thời Tiểu Niệm yên tĩnh đứng trong lồng ngực của hắn lắng nghe.
"Thời Tiểu Niệm, em có biết lúc anh cầm tấm hình này đã có cảm thụ gì không?" Cung Âu hỏi.
"Người phụ nữ này đúng là kẻ không biết liêm sỉ, vọng tưởng lên giường để hóa thành Phượng Hoàng, quả thực là muốn chết!" Thời Tiểu Niệm học giọng điệu nhất quán của Cung Âu để nói, nghiêng mặt sang bên nhìn hắn.
"......"
Cung Âu lặng yên, con ngươi đen lạnh lùng nhìn chằm chằm vào cô.
Thời Tiểu Niệm cười gượng, hiểu rõ mình đã tự ngắt lời của hắn, vội hỏi, "Anh nói anh nói..."
Cung Âu cầm bức ảnh, đầu ngón tay mơn trớn khuôn mặt Thời Tiểu Niệm trên đó, con ngươi đen thâm thúy, tiếp tục nói, "Anh nhớ rõ, lúc đó tay của anh run lên, bức ảnh liền rơi xuống đất."
Thời Tiểu Niệm thấp mâu nhìn vào mình trong bức ảnh, dung mạo của cô dọa người như vậy sao?
"Anh tự nói với mình, tuyệt đối không thể đụng vào loại phụ nữ không biết liêm sỉ này, đụng vào, thì anh xong rồi."
Cung Âu trầm giọng nói, âm thanh trầm thấp đến mất tiếng.
"......"
Thời Tiểu Niệm kinh ngạc nhìn về phía hắn, trong lòng như là bị cây búa tàn nhẫn mà đập một cái, hắn nói cái gì?
Cung Âu một tay ôm cô, một tay nâng cao bức ảnh trong tay, con ngươi đen thật sâu dừng ở người trong hình, "Anh chưa bao giờ biết, có một người con gái, nói khách quan thì dáng vẻ cũng được, khí chất cũng được, chiều cao cũng được, từ đầu tới cuối đều chỉ có thể kết luận là cũng được, thế nhưng lại hợp khẩu vị của anh."
"......"
"Thời Tiểu Niệm, anh chưa bao giờ biết mình muốn một người phụ nữ như thế nào, là thiện lương? Là tà ác? Là mỹ lệ? Là xấu xí? Anh không biết." Cung Âu nói xong, thấp mâu nhìn về phía cô, trong đôi mắt đen phản chiếu dáng vẻ giật mình của cô, từng chữ từng chữ từ môi mỏng phun ra, "Nhưng mà, tất cả vẻ đẹp của em lại giống như ảo tưởng của anh."
Lời này hình như có vẻ mâu thuẫn, lại hình như là không mâu thuẫn.
Một khắc đó, Thời Tiểu Niệm cảm giác dường như trong lòng mình cũng nở rỗ phóa hoa, một bông pháo rất lớn, nở rộ khắp mọi ngóc ngách trong trái tim của cô.
Cung Âu đặt bức ảnh trong tay vào trong lòng bàn tay của cô, "Em đã nói anh rất buồn nôn, nhưng em có biết hay không, lúc em lại xuất hiện ở trước mặt anh, anh đã nhịn ba năm."
"......"
Thời Tiểu Niệm ngơ ngác nhìn hắn, một câu cũng đều nói không ra.
"Em là người phụ nữ đã bỏ thuốc anh, anh không thể đụng vào em, em cái loại phụ nữ này không biết dùng những thủ đoạn giống nhau nào bò lên trên giường của biết bao nhiêu thằng đàn ông, nhất định phải bị trừng phạt." Cung Âu nói, nói ra nội tâm của mình năm đó, "Anh không thể gặp lại em, tuyệt đối không thể."
"......"
"> Truyện Tổng Tài Tại Thượng