Loa di động

![]() |
Ảnh: Hoàng Hà Loa di động là món đồ hi-tech |
Loa di động - đồ chơi sành điệu
Đó thường là những bộ loa nhỏ,độlich bundesliga nhẹ, người dùng dễ mang theo mình để nghe nhạc từ iPod hay máy tính xách tay. Giá của những bộ loa này dao động từ 25 USD tới hơn 200 USD, tùy thương hiệu và mẫu mã.
Diệu Hoa, nhân viên một dự án quốc tế tại Hà Nội, mới sắm một chiếc loa nhỏ nhỏ nhãn hiệu Edifier MP221 để dễ mang đi trong những chuyển công tác. Chiếc loa chỉ dài hơn bàn tay một chút và rất nhẹ, Hoa cho biết, cô có thể cắm MP221 với iPod, laptop hay bất kỳ một máy MP3 nào. Tiện lợi hơn, loa dùng pin AA, hoặc có thể sạc qua bằng USB. Các bạn Hoa, ai cũng sắm một chiếc loa nho nhỏ như vậy vì nó vừa tiện mang theo mình, mà để văn phòng nghe nhạc từ PC cũng được.
Loa di động có thể chia thành hai loại: chỉ dành riêng cho iPod, hay còn gọi là Docking Station – vì nó vừa để nghe nhạc vừa sạc máy luôn; và loại dành cho mọi thiết bị phát âm thanh.
Dành riêng cho iPod
![]() |
Ảnh: Hoàng Hà Altec Lansing iM7 trông như cái trống cơm, khoảng 240 USD. |
Loa chỉ dành riêng cho iPod có chân để cắm máy, một số loại đắt tiền có điều khiển từ xa. Trong quá trình nghe nhạc, bạn có thể sạc máy luôn. Đặc điểm chung của những loại này là có adapter cắm điện trực tiếp thì mới nghe được. Hiện Việt Nam đã có một số nhãn hiệu tên tuổi trên thị trường quốc tế, như Altec Lansing, Logitech, Edifier, JBL và một số tên tuổi như iSound hay Yes (từ HongKong).
相关文章
Nhận định, soi kèo Tianjin vs Beijing Guoan, 18h35 ngày 2/4: Phá dớp?
Hư Vân - 02/04/2025 04:35 Nhận định bóng đá g2025-04-07Vì sao Trung Quốc ‘sờ gáy’ Alibaba?
"Khi tớ đến một trấn nhỏ phía tây nam ở nhờ trong một hộ gia đình nọ, nơi đó có một cụ già tuổi tác đã rất lớn, tinh thần cụ rất tốt, tớ không có gì làm liền cùng cụ tán gẫu. Cũng từ trong miệng cụ biết được một câu chuyện thế này. Thời kỳ dân quốc, con gái vùng này muốn gả cho gia đình tốt đầu tiên phải có một vóc dáng tốt, nhất là thắt lưng. Nghe nói một số gia đình còn có thước đo tiêu chuẩn rõ ràng, chuẩn xác đến từng milimet đấy. (Tôi cười nói: "Thế thì quá khoa trương rồi"). Con gái càng gầy bọn họ càng cảm thấy xinh đẹp, xem ra vừa vặn trái ngược với vẻ đẹp béo tốt thời Đường đây. Có khả năng người địa phương cực kỳ phản cảm với heo, cũng càng cho rằng chỉ cần mập mạp đều đáng tởm không chịu nổi. Vì vậy con gái nơi đó đều liều mạng ăn kiêng, để có thể có một dáng người mềm mại liễu yếu đào tơ.
Trong đó có một cô gái tên Tú, từ khi cô bắt đầu hiểu được hạnh phúc cả đời mình sẽ tỷ lệ nghịch với thắt lưng của mình thì không ăn thịt nữa, còn bao gồm cả ăn mì. Nhưng tựa hồ vận mệnh rất thích trêu đùa người khác. mặc dù Tú từ sáng đến tối không ngừng vận động, chỉ ăn chút trái cây, cô cũng sẽ béo lên. Có lẽ ấn theo hiện tại mà nói đây là vấn đề về gien, có lẽ căn bản là một loại bệnh. Nhưng người thời đó không hề cho là thế. Những cô gái gầy còm đều ở phía sau cười nhạo Tú, nói cô là heo tinh đầu thai. Người trong nhà cũng không ngừng than vắn thở dài. Bởi vì vóc người Tú cứ càng ngày càng béo, đừng nói gả cho gia đình tốt, chỉ sợ lão Tứ nghèo nhất địa phương cũng không thèm cô.
Nói đến lão Tứ, kỳ thật tính đến trong nhà Tú có thể tìm được vài tia quan hệ thân thích, nhưng loại thân thích này giống như tóc trên đầu, nhiều không đếm xuể, mỗi ngày không ngừng rơi vài sợi. Nhưng con trai của lão Tứ cùng Tú là thanh mai trúc mã, hai người khi còn nhỏ thường chơi đùa với nhau. Chẳng qua từ khi Tú lập chí gả vào gia đình giàu có liền cắt đứt quan hệ với con trai lão Tứ. Song con trai lão Tứ vẫn đặt Tú trong lòng. Hiện giờ loại thời điểm này cha mẹ Tú cũng cố không được nữa, nguyện vọng lớn nhất của bọn họ là mau chóng gả Tú ra ngoài, đỡ phải để ở nhà dọa người nhìn thấy. Dù sao, bọn họ cho rằng hàng hóa loại con gái này trong nhà có rất nhiều.
Con trai lão Tứ tên Dân, kỳ thật luận tướng mạo cũng xem như anh tuấn, chỉ là nhà nghèo, ăn mặc cũ nát, nhưng vô cùng sạch sẽ, bất kể là người hay quần áo. Cha của Tú đem việc này nhắc với lão Tứ, cha con lão Tứ không hề nghĩ ngợi đồng ý ngay. Kết quả trong vòng một ngày liền hoàn thành việc cầu hôn, đặt sính lễ, hồi âm, trình tự tiệc rượu gả con gái rầy rà gì đó, vào khi ấy cũng xem như kỷ lục hạng nhất.
Tú mặc dù hờn giận trăm chiều, nhưng không còn cách nào, ai bảo mệnh mình không tốt. Nếu còn không gả, qua vài năm sợ rằng ngay cả Dân cũng chướng mắt mình, huống chi chồng đối với mình trăm theo ngàn chiều, thương yêu chỉ có tăng không giảm, cuộc sống qua ngày cũng chín bỏ làm mười.
Sự tình thường đúng dịp như vậy, có lẽ do phong thủy, có lẽ do tâm tình. Tú sau khi gả đến nhà họ Tứ ngược lại dần dần gầy đi, cuối cùng trở thành mỹ nhân gầy nổi danh địa phương. Đáng tiếc cô sớm đã thành vợ người ta. Nhưng như trước rất nhiều người để ý cô. Người nơi đó cũng không quan tâm cưới lần đầu, cưới lần hai gì. Bởi vì người vợ đối với những người đó mà nói chẳng qua chỉ là công cụ sinh đẻ cùng tác dụng thay đổi phong thủy trong nhà mà thôi.
Bản thân Tú cũng không an phận. Hơn nữa cô kiên trì không có con. Việc này khiến Dân khổ não vô cùng. Anh biết không có con mình không giữ được Tú. Kỳ thật có con có thể giữ được cô sao? Cuộc sống trong nhà thế nào Tú cũng mặc kệ, mỗi ngày cùng vài người bạn tán gẫu shopping, hoặc đến làm khách những nhà giàu có. Nào giống một người vợ nhà nghèo khổ.
Xem ra đều là do việc gầy gây họa, Dân biết, chỉ khi nào Tú béo lên, cô mới có thể an tâm ở lại nhà này.
Không lâu sau, quả nhiên Tú lại phát phì, hết thảy phảng phất như trở lại trước đây. Cô lại trở về làm một nông phụ. Cô oán hận vận mệnh trêu ngươi. Chỉ có Dân âm thầm bật cười. Nhưng ngoài mặt lại một bên cùng cô oán hận một bên an ủi cô.
Cuộc sống thấm thoát thoi đưa, nhoáng cái đã chục năm qua đi. Tú cũng đã sinh con. Cô cũng không còn mơ mộng nữa. Yên ổn sống cùng Dân. Mãi đến khi con gái của bọn họ là Nguyệt Nhi lớn lên.
Nguyệt Nhi sinh ra vô cùng xinh đẹp, hấp thụ ưu điểm của cha mẹ. Nhưng tựa hồ cô cũng luôn trong tình trạng không gầy không mập. Thậm chí thỉnh thoảng còn có thể đầy đặn lên một tí. Kỳ thật dựa theo tiêu chuẩn hiện tại một chút cũng không béo. Song Tú không muốn con gái giẫm lên vết xe đổ của mình. Cô từ rất sớm đã bắt đầu kiểm soát chế độ ăn uống của Nguyệt Nhi, chẳng qua công hiệu không lớn lắm. Mắt thấy Nguyệt Nhi sắp 16. Nhưng thắt lưng so với những cô gái cùng tuổi của nó lớn hơn cả một vòng. Tú gấp đến mỗi ngày đều ngủ không được.
Nhìn vợ mỗi ngày thức đến vành mắt đen xì. Dân rốt cuộc nhịn không được nữa, có lẽ anh cho rằng thời gian đã xóa nhòa hết thảy. Lúc này kể cho vợ nghe cũng không sao nữa.
Hôm đó hai người cùng ngủ trên giường. Tú như trước trăn trở không ngủ được. Dân xoay người cô sang. Nghiêm mặt nói: "Em biết khi em xuất giá tại sao bỗng dưng gầy thế không?"
Tú kỳ quái lắc đầu, lập tức hỏi: "Tại sao?"
"Đó là vì anh, nhà của anh mặc dù nghèo, nhưng biết một biện pháp có thể làm cho người ta trở nên gầy đi. Nhưng tổ tiên dặn dò đây là cấm thuật, dùng nhiều khống chế không tốt sẽ bị báo ứng, song đến tột cùng là báo ứng gì thì không biết. Sau khi em về nhà này anh liền làm thuật này với em, về sau em muốn bỏ đi anh mới giải thuật, cho nên em lại béo lên." Dân buồn bã nói.
Tú đã qua tuổi tức giận. Kỳ thật cô sớm đã nghĩ mình đột nhiên trở nên gầy rồi lại béo lên có thể là do chồng mình giở trò, nhưng nghe được loại cách làm kỳ diệu này cũng cảm thấy hiếu kỳ. "Quên đi, đều đã là quá khứ, em không trách anh, có điều anh không thể làm lỡ Nguyệt Nhi nha, em phải cho nó gả vào một gia đình tốt! Anh nhanh nói cho em biết đi!"
Dân nhìn vợ sốt ruột, cũng không nhịn được. Rốt cuộc anh giơ ngón thực của mình lên, nói với Tú: "Là ngón tay."
'/>Truyện Mỗi Đêm Một Câu Chuyện Kinh Dị
Nhận định, soi kèo Atletico Nacional vs Nacional Football, 09h00 ngày 3/4: Chào mừng đến pháo đài
Linh Lê - 02/04/2025 18:44 Nhận định bóng đá2025-04-07
最新评论